TRƯỜNG TRUNG HỌC PHỔ THÔNG NGUYỄN KHUYẾN - TP. HCM


 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Latest topics
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 30 người, vào ngày Tue Oct 18, 2011 10:44 pm
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Top posters
phannguyenquoctu
 
Admin
 
Le_Viet
 
Thọ Nguyễn Đắc-A1-2009
 
mycomputer
 
VanVu-A1-09
 
QuanTrung-A1-0609
 
hongnhung
 
nguyenthoduong
 
MinhHoang-A1-09
 
Statistics
Diễn Đàn hiện có 162 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: columbiacollegeSc

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 1776 in 612 subjects

Share | 
 

 Thơ tình vật lý......

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
phannguyenquoctu
Admin


Tổng số bài gửi : 814
Join date : 19/10/2011

Bài gửiTiêu đề: Thơ tình vật lý......   Fri Apr 06, 2012 10:53 pm

Thơ tình vật lý......

CÔNG THỨC TÍNH VẬN TỐC
Muốn tìm vận tốc thì sao?
Quãng đường thời dưới chia nhau ra liền
Quãng thì lấy vận nhân thời
Quãng mà chia vận thì thời ra ngay

CÔNG THỨC TÍNH ÁP SUẤT CHẤT RẮN
Áp suất ký hiệu là P
F đem chia S ta tìm được p
Còn F ta tính sao đây?
Lấy p nhân S ra ngay thôi mà
Tìm S cũng chẳng khó gì?
F trên p dưới, tính nào khó chi!

CÔNG THỨC TÍNH ÁP SUẤT CHẤT LỎNG
Áp suất chất lỏng cũng p
p bằng d,h nhân vào nhé em!
Tìm d, trọng lượng riêng bằng
Bằng p chia h, tính nào khó chi!
Bây giờ đến h, chiều cao:
Lấy p áp suất, chia d ra liền.

CÔNG THỨC ĐỊNH LUẬT ÔM
Cường độ dòng điện là I
Tìm I ta lấy U chia e-rờ(R)
Còn U thì tính sao đây?
Còn U thì lấy e-rờ(R) nhân I
E-rờ(R) cũng dễ thôi mà
U trên I dưới, chia nhau ra liền.

CÔNG THỨC TÍNH CÔNG SUẤT ĐIỆN
P là công suất nhé em!
Tìm P t lấy U I nhân vào
Nhỡ U chẳng có thì sao?
Dễ thôi ta lấy I bình nhân R
Nếu mà em chẳng có I
Thì em hãy lấy U bình chia R
Ngoài ra P cũng tính bằng:
A trên t dưới, chia nhau ra liền
Đặc biệt em nhớ giùm cho
Cho dù nối tiếp hay là song song
Thì P mạch chính cũng bằng
Bằng P của mỗi thành phần cộng vô

HỆ THỨC ĐỊNH LUẬT JUN-LENXƠ
Jun-lenx, định luật nằm lòng
Tìm Q nhiệt lượng ta làm như sau
Bình I, cường độ nhé em
Xong rồi nhân tích R, t ra liền
Q này em nhớ là Jun
Còn đơn vị nữa, nhưng ta ít dùng
Đó là đơn vị Calo
Thì đem Q đó, nhân thêm số này (0,24)
=====*==*==*=====
Xin đừng nhìn vào thấu kính phân kỳ
Để suốt đời chỉ nhìn thấy ảnh ảo
Để hình ảnh của mình được phác thảo
Không là thật, dù cho rất đúng chiều

Cũng đừng nhìn gần hơn mặt phẳng tiêu
Dù thấu kính hội tụ cũng không cho ảnh thật
Mà hãy nhìn từ một điểm xa nhất
Để thấy mình nhỏ bé, để vươn lên

Dù bất cứ lúc nào cũng không quên
Mình là điểm sáng trên mặt trời rộng lớn
Để không ảo tưởng về mình quá trơn
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tình Vật Lý không là môn cơ học,
Vì làm sao vĩnh cửu hóa động cơ ?
Nếu tình yêu một ánh sáng nên thơ
Tình yêu ấy cũng chỉ là tương đối !
Tình yêu trong môn vật lý ,hoá

Khi tôi nói em đừng " phãn ứng "
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giãi" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " cũa em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi " đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẽ fãi lên men
Bỡi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khỗ tim tôi vì nức rạn
Nên vội thay " cường độ" cũa tình yêu
Giãi thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không fát biễu 1 đôi lời " cãm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khão sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẵng kễ gì quy ước
Không kễ gì " áp lu*c" cũa riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trã" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm ái
Khi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá " .

----------------------------------------
dòng điện nào đưa anh đến bên em
cũng đi qua muôn ngàn điện trở
em có lúc thờ ơ hay mắc cỡ
hay chỉ bởi trắc trở cuộn dây

con tin anh mách bảo đâu đây
hay chỉ tại hai bờ bản cực
làm anh bực bấm nhầm nút vônga
bời vì em đã ngắt khóa K

làm lệch pha, em giận anh thật mà
có lẽ là đôi ta chưa hiểu
tình yêu là ngắt quãng hay giao thoa
nhất định là giao thoa điều hòa

còn em là vận tốc đó đâu xa
để anh là lam đa bước sóng
ôi khó thay khi bước sóng đa chiều
phân cách nào nhăn cản trai tim yêu

nó như là tia rơn ghen bắn phá
nếu em là năng lượng hạt an pha
anh xin là bê ta đứng đợi
còn em là tia tới song song
thì anh mong được làm chùm hội tụ

bao chu kì bao bước sóng tình yêu
để trong anh còn nhiều nguồn phát
dịch chuyển nào tan nát lực li tâm
cho sóng âm truyền tới đến không mờ
và tình chúng mình mãi bền như Lí Cơ

---------------------------------
Tình yêu_Vật Lý
Anh gặp em cảm ứng một tình yêu.
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ.
Anh bối rối lao vào trường điện lực.
Tìm quang hình chinh phục trái tim em.
Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.
Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.
Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.
Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.
Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau.
Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh.
Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính.
Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương.
Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương.
Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối.
Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi.
Dang dở hoài một định luật tình yêu.
Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều.
Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố.
Vẽ hình em với muôn màu quanh phố.
Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô.
Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng.
Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng.
Điện trở lớn thì phương trình không dao động.
Em mãi là nguồn sáng của đời anh.
-----------------------------------
Chưa yêu em anh có năng lượng nghỉ
Yêu em rồi độ hụt khối mất đi
Nhưng em ơi năng lượng bảo toàn
Tổng của chúng như ban đầu không đổi.

Gặp được em là lòng anh nóng hổi
Đạn là em đã bắn trúng bia anh
Ôi tình yêu như sức mạnh hạt nhân
Phá vỡ tim anh nhưng trọn đời chung thủy

Ôi tình yêu sức mạnh thần kỳ
Đến tự nhiên như chu kỳ phóng xạ
Chưa gặp em là lòng anh phân rã
Chờ một ngày mất đôi hạt anpha



TÌNH YÊU VẬT LÝ....

Anh yêu em trong tình yêu Vật lý
Cái nhìn đầu hai ý nghĩ giao thoa
Những nỗi buồn là cực tiểu khi xa
Và cực đại niềm vui khi em đến
Lực hấp dẫn làm hai ta yêu mến
Từ mỗi người nay đã trở thành đôi
Quá yêu em nên anh nghĩ xa xôi
Từ xa tít về tận dương vô cực
Dẫu tình mình trải qua nhiều thách thức
Nhưng tình anh cũng sẽ bảo toàn
Trái tim anh nếu em lấy đạo hàm
Chắc chắn rằng kết quả sẽ bằng không
Nếu như em vẫn chưa thấy hài lòng
Thì em hãy nhìn anh bằng tia X
Anh yêu em hơn mọi lời giải thích
Thực nghiệm rồi minh chứng trái tim anh
Khi bên em thời gian ngỡ quá nhanh
Như chậm lại khi chúng mình xa cách
Nỗi nhớ em là một hàm khả tích
Đối số là những kỷ niệm bên nhau
Cho dù em có ở tận nơi đâu
Thì tín hiệu anh cũng luôn nhận được
Phản hồi dương là những lời hẹn ước
Thủa ban đầu đã cộng hưởng con tim
Cõi lòng em là định luật khó tìm
Dày công sức của bao chàng nghiên cứu
Sự khó hiểu là một điều tất yếu
Các quá trình diễn biến chẳng như nhau
Lúc giận hờn em chẳng nói một câu
Trong tình cảm dường như đang gián đoạn
Những thăng giáng làm tim anh hốt hoảng
Vội điều hòa để em lại cười tươi
Ánh mắt em lại trong sáng tuyệt vời
Và anh hiểu là em là khả dĩ
Ôi muôn thủa tình yêu là như thế
Hết dị thường ta lại thấy yêu nhau



Thơ tình vật lý



Em yêu ơi trải qua bao chu kỳ dao động
Tâm hồn em là quỹ đạo của lòng anh
Em còn nhớ chưng cái mùa xuân năm ấy
Ta gặp nhau dưới ánh sáng đô thành

Đôi mắt em là 1 cung chứa góc
Cả bầu trời nội tiếp dưới hàng mi
Tâm hồn em là 1 bài chưa học
Chứng minh sao cho thật ly kỳ

Chân em bước cosin yểu điệu
Ôi đạo hàm vĩ đại của tình yêu
Anh với em 2 mặt phẳng đồng quy
Anh gửi em muôn vàn lần ma sát ...

Hẹn gặp em ở công viên thống nhất
Mà lòng anh như 1 bất phương trình
Với bao giả thiết cùng chứng minh
Rồi kết luận mối tình như giọt nước

Định luật Ôm em ơi đầy mơ ước
2 trái tim 2 dao động cùng pha
Tập xác định mối tình của chúng ta
Hàm bất biến vô nghiệm trên đẳng thức

Em yêu dấu đừng vội vàng thất vọng
Giận trách hờn anh lạnh lẽo thờ ơ
Bởi tim anh đang ở trạng thái chờ
Đủ điều kiện để thoát ra vòng lặp

Anh vẫn thầm luôn tôn thờ bóng sắc
Người anh yêu như quy tắc lập trình
Trong sáng, ít lời, dễ hiểu, đẹp xinh
Đừng bí hiểm, anh điên đầu gỡ rối

Nàng có biết mỗi khi em giận dỗi
Tình yêu treo vì lỗi bộ nhớ tràn
Mà anh đâu phạm nhiều lỗi cho cam
Sinh nhật em anh chỉ quên khởi tạo

Từ nay anh đã thêm hàm thông báo
Chạy âm thầm nhưng chính xác cực cao
Tình đôi ta anh thiết kế top-down
Tránh tuyệt đối mọi khả năng viết lại

Nhớ buổi đầu quen nhau còn khờ dại
Em vẫn tin đó là biến ngẫu nhiên
Nào có hay anh đã được chân truyền
Hướng đối tượng võ công cao cấp nhất

Đại trượng phu thân đứng trong trời đất
Nguyện câu thề hằng số với tình yêu
Trong tâm anh luôn ao ước một điều
Nâng cấp tình yêu lên thành đám cưới

Hãy tưởng tượng ngày chúng mình chung lối
Trên con đường ngắn nhất tới tương lai
Thuật toán đệ quy áp dụng chẳng sai
Bầy con cháu tăng dần theo năm tháng



thơ tình Vật Lí


Nếu anh là dòng điện I vôn
Em sẽ là quả bóng đèn cần điện
Và mẹ em biến trở của dây dòng
Trời sinh ra để cản đường dòng điện
Và bố em cầu dao điện thế
Nếu khi cần ông sẽ ngắt I ngay
Và như thế hậu quả sẽ khôn lường
Đèn sẽ tắt và điện thì sẽ chết
Và anh ước sao anh không là dòng điện
Mà chỉ là pin con thỏ em ơi
Và khi đó không còn gì ngăn cản
Bởi vì pin đâu có trở để ngăn dòng
Và khi đó cầu dao không tác dụng
Bóng đèn em lại sáng rực màu trăng
Nếu anh em là cảm kháng của nguồn
Thì chị em tất nhiên là dung kháng
Và khi đó triệt tiêu cho tất cả
Cộng hưởng rồi mọi trở sẽ bằng không
Nếu ông em là một điện trở nguồn
Thì I tăng R sẽ giảm
Và khi đó không còn gì ngăn cản
Để cho dòng khỏi chập mạch em ơi
Anh sẽ đến bên em không gì cản nổi
Bởi vì anh là dòng điện I vôn
******** The end ********

Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng

ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt

Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm

Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ

Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện

Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cấu
******** The end ********

Nếu anh là Trái Đất
Em hãy là Mặt Trăng
Nếu em là hạt nhân
Anh sẽ làm điện tử

Nếu em là điện tử
Anh _Điện thế rất cao
Để dòng diện qua mau
Đưa tình đi muôn hướng

Nếu em là ánh sáng
Anh là pin Mặt Trời
Anh đón em khắp nơi
Dâng cho đời năng lượng

Em _Đại lượng vô hướng
Anh _Đại lượng véc tơ
Bình phương anh ngẫn ngơ
Hai chúng mình là một

Sét tình anh đột ngột
Tình em cột thu lôi
Và những trận mưa rơi
Êm đềm trong dịu mát

Còn nếu em là sắt
Anh sẽ là nam châm
Để chúng mình gần hơn
Trong lực từ thương nhớ

Em ngôi sao nào đó
Giữa thiên hà xa xôi
Kính thiên văn muôn nơi
Anh dõi nhìn em đó

Vũ trụ bao la thế
Nhưng có nghĩa gì đâu
Khi người ta yêu nhau
Mọi cái đều có thể …
***** ---- *****

Thầm gọi tên em quay lưng phản xạ
Trước mắt ta bao lượng tử cuộc đời
lực hạt nhân sao lại nỡ tách rời
Để đôi tim ta buông rơi quỹ đạo.
Nhìn sao băng lung linh ngàn ảnh ảo
Ẩn phương trình của virus tình yêu
Hoa ngọc lan bao bước sóng thủy triều
Bờ còn xa đứng quay chiều dao động.
Gần quang tâm nhưng không thể đồng quy
Tuy giao thoa nhưng ta lại phân kì
Nỡ vì sao em xa rời tiêu điểm
Dẫu biết mình còn năng suất phân li.
******** The end ********

Anh gặp em cảm ứng một tình yêu.
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ.
Anh bối rối lao vào trường điện lực.
Tìm quang hình chinh phục trái tim em.
Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.
Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.
Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.
Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.
Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau.
Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh.
Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính.
Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương.
Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương.
Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối.
Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi.
Dang dở hoài một định luật tình yêu.
Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều.
Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố.
Vẽ hình em với muôn màu quanh phố.
Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô.
Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng.
Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng.
Điện trở lớn thì phương trình không dao động.
Em mãi là nguồn sáng của đời anh.
******** The end ********
Gương phẳng


Buổi đầu nhìn em qua "gương phẳng"
"Mối tương quan" đã "chuyển động" lòng tôi
"Đối diện" nhau trong "ánh sáng" mặt trời
"Góc tọa độ" cuộc đời thôi xa lạ ...
Từ "trục phụ" dịu dàng lên "trục chính"
Gót giai nhân mờ "thấu kính phân kỳ"
"Vạn hoa" nằm trên mỗi bước em đi
Xin "điều tiết" tình yêu thành "hằng số".
Yêu là gì tôi xin định nghĩa
Yêu chính là tình cảm có chiều cao
Hai tâm hồn đồng dạng sẽ yêu nhau
Và từ đó suy ra định lý
Đường nối tiếp khi tình yêu chung thủy
Yêu dối lừa khi hai kẻ phụ nhau
Người trung trực sẽ chịu khổ đau
Tình đổ vỡ khi chia đường phân giác
Không cắt nhau và chẳng gần nhau được
Bởi những điều quy ước trong ta
Tình yêu như nét vẽ com-pa
Bám ở tâm không đi tìm bán kính
Tâm đứng yên mà hồn ta vô định
Biết bao là tiếp tuyến quanh ta
******** The end ********
Tôi và em


Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng

ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt

Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm

Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ

Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện

Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cắu

Em lặng thầm ngắt một nhánh cỏ xanh
Chú dế vô tâm thôi không còn hát nữa
Ai đó vô tâm vẫn đi về ngang cửa
Mây vô tâm nên gió mãi đi tìm

Đá vô tâm nên đá cứ lặng im
Nước vô tâm suốt đời bào mòn đá
Cây vô tâm vẫn bốn mùa thay lá
Em vô tâm nên anh mãi đứng chờ

Biển vô tâm để thuyền mãi bơ vơ
Đời vô tâm để làm rơi nước mắt
Hoa vô tâm nên nở tàn lay lắt
Đêm tối vô tâm nên ánh sáng ùa về

Anh vô tâm nên cứ mãi ngô nghê
Đến vô tâm hoá thân mình như đá
Một chút vô tâm thấy đời mình xa lạ
Chút nữa vô tâm nên lặng lẽ kiếm tìm.
Ừ, yêu đương đâu phải là tội lỗi,
là chết ở trong lòng một ít mất rồi
và cuộc đời dường như phơi phới
khi tôi ngồi nhớ mặt người yêu tôi!

Nàng của tôi có cặp mắt đen huyền
mọi sự đời khúc xạ vào trong ấy
và khi mơ tôi không thể thức dậy
vì ánh mắt nàng như dòng thác photon

Và môi nàng chín mọng những phonon
những làn sóng nhẹ nhàng uốn lượn
vá khi sóng có biên độ cực đại
nàng phát những âm thanh mười mấy db

Tôi không rõ nàng nặng bao nhiêu cân
mà chỉ biết ngoài 60 có lẻ
và không gian xung quanh nàng có lẽ
đã uốn cong nên hút cả tôi vào

Trái tim nàng tần số quá cao
trái tim tôi dao động cưỡng bức
và ở đây sóng điện từ bát lực
trái tim nàng hấp dẫn trái tim tôi

Nàng gọi tôi là kẻ dở hơi
"Ôi sư tử Hà Đông" tôi khẽ
nhưng dù sao cũng ko nên gọi thế
mà gọi là :Sư tử Hà nội của lòng tôi
********* The end **********
Tinh vân


Anh bảo rằng anh là tinh vân
Là đám bụi khí, sao mờ ảo!
Như cuộc đời anh
Mờ ảo khôn cùng!

Anh bảo anh là hố đen
Với chiếc túi tham lam
Giữ lấy cho mình
Những gì có thể
Như nam châm vĩ đại
Hút cả tình em!

Anh bảo anh là vụ nổ sao
Vỡ òa vào vũ trụ
Như tình anh
Dành cho em!

Em ơi!
Dẫu là sao, là khí hay là mây
Dẫu cho vũ trụ kia có vỡ tan hay hòa làm một
Anh vẫn mãi là anh
Với mối tình đẹp nhất
Dành cho em!
******** The end *********
ỨNG DỤNG VẬT LÝ.
Tôi kể bạn nghe
Câu chuyện vật lý
Thật là nhiều ý
Quang, điện, nhiệt, cơ.
Lơ xơ cũng đủ
Dư dả cái hay
Công dụng đầy đầy
Ai ai cũng biết
Thằng “Quang” lên tiếng
Gay gay chết thiệt
Ai cần đeo kính
Thì đến tôi ngay
“Điện” cũng thi đua
Tôi đây không kém
Ánh sáng muôn nơi
Mình ta ban phát
Nước sôi lục đục
“Nhiệt cựa quậy mình
Tàu hơi xưa chạy
Công tôi thật lớn
Muôn vật xung quanh
Đều nhờ cậy ta
Dõng dạc lên tiếng
Đó là anh “Cơ”
Các bạn thấy đấy
Muôn vạn thú hay
Vật lý giơ tay
Tôi đây có mặt!
BÀI THƠ TÌNH ĐIÊN NẶNG *

Anh yêu em một tình yêu ngắn mạch
Mi-crô giây tình đã vọt trời xanh
Em giật thót… ôi thiên đường hạnh phúc… !
Ngờ đâu anh lặng lẽ xuống trục hoành !

Anh yêu em bằng mối tình sóng sin
Mà tần số anh đã cài quá nhỏ
Em đợi mãi anh mới bò lên đỉnh
Chút ít vui anh đã thả dốc dài.

Hạnh phúc nồng nàn giây phút bên anh
Rồi buồn bã ngày anh qua tọa độ
Tình như những mùa xuân mai mới trổ
Hạ, thu, đông em chỉ thấy lá cành…

Em bảo rằng em chỉ thích xung vuông
Cho giấc ngủ em được lần trọn vẹn
Đêm đủ dài cho hoa quỳnh đỡ thẹn
Ngày đủ cho lan trắng hóng mặt trời .

Nhắc anh hoài em ghét xung tam giác
Tình yêu như lính đào ngủ qua đêm
Năm xa cách cho vài giờ tất bật
Tình vụt bay cơn lốc thoảng qua rèm !

***
Ôi tình yêu ! những cuộc tình điên nặng
Lúc bậc đôi ba rồi lúc đa hài
Lúc nhũng nhiễu cho tình tàn phai
Thôi anh cứ yêu như lần ngắn mạch !

(Chú thích: điên nặng = điện)
Anh vẫn biết em không còn yêu anh nữa
Nhưng anh vẫn yêu em như ngày ấy
'Lăng kính' là Anh - Em là 'tia ló'
Ngăn cách hai 'môi truờng', 'chiết suất' nhỏ hề chi
Vật ở vô cùng - anh là 'ảnh' tí ti

Giữa hồn em, anh là 'ảnh ảo'
Cuộc đời kia vẫn nhiều khúc ngoặc
Nên 'tia sáng' nào truyền thẳng đuợc đâu em
'Hệ ghép sát', em là một 'ánh đèn'
Soi sáng đường anh đi trong quãng đời vô vọng
Những đêm dài mông lung thầm uớc nguyện
Có một lần, anh! - 'Ảnh thật' của hồn em ...



Giữa hồn em, anh là 'ảnh ảo'
Cuộc đời kia vẫn nhiều khúc ngoặc
Nên 'tia sáng' nào truyền thẳng đuợc đâu em
'Hệ ghép sát', em là một 'ánh đèn'
Soi sáng đường anh đi trong quãng đời vô vọng
Những đêm dài mông lung thầm uớc nguyện
Có một lần, anh! - 'Ảnh thật' của hồn em ...



Từ buổi đầu nhìn em qua 'gương phẳng'
'Mối tương quan' đã 'chuyển động' lòng tôi
'Đối diện' nhau trong 'ánh sáng' mặt trời
'Góc tọa độ' cuộc đời thôi xa lạ ...
Từ 'trục phụ' dịu dàng lên 'trục chính'
Gót giai nhân mờ 'thấu kính phân kỳ'
'Vạn hoa' nằm trên mỗi bước em đi
Xin 'điều tiết' tình yêu thành 'hằng số'
(¯`•¸·´¯) NguyeãnÑìnhKhueâ(¯`·¸•´¯)
TÌNH YÊU VẬT LÝ

Anh gặp em cảm ứng một tình yêu
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễu xạ
Anh bối rối lạc vào trường lực lạ
Ngưỡng ân tình đọng lại những yêu thương

Giải phương trình mà nghiệm mãi đơn phương
Miền nỗi nhớ nhạt nhoà vân sáng tối
Điện trở bên em biết bao giờ có nỗi
Dang dở hoài một định luật tình yêu

Lực cản môi trường xô bạt tiêu diêu
Anh trôi nổi giữa bến bờ bão tố
Vẽ hình em với muôn màu quang phổ
Hạnh phúc xa mờ hội tụ ở hư vô

Đợi chờ em tự cảm đến bao giờ
Để hai trái tim cùng cộng hưởng
Điện trở lớn nhưng tình không lay động
Em mãi là nguồn sáng của đời anh

Thơ tình yêu vật lý

Anh yêu em trong tình yêu Vật lý
Cái nhìn đầu hai ý nghĩ giao thoa
Những nỗi buồn là cực tiểu khi xa
Và cực đại niềm vui khi em đến

Lực hấp dẫn làm hai ta yêu mến
Từ mỗi người nay đã trở thành đôi
Quá yêu em nên anh nghĩ xa xôi
Từ xa tít về tận dương vô cực

Dẫu tình mình trải qua nhiều thách thức
Nhưng tình anh cũng sẽ bảo toàn
Trái tim anh nếu em lấy đạo hàm
Chắc chắn rằng kết quả sẽ bằng không

Nếu như em vẫn chưa thấy hài lòng
Thì em hãy nhìn anh bằng tia X
Anh yêu em hơn mọi lời giải thích
Thực nghiệm rồi minh chứng trái tim anh
Khi bên em thời gian ngỡ quá nhanh

Như chậm lại khi chúng mình xa cách
Nỗi nhớ em là một hàm khả tích
Đối số là những kỷ niệm bên nhau
Cho dù em có ở tận nơi đâu

Thì tín hiệu anh cũng luôn nhận được
Phản hồi dương là những lời hẹn ước
Thủa ban đầu đã cộng hưởng con tim
Cõi lòng em là định luật khó tìm

Dày công sức của bao chàng nghiên cứu
Sự khó hiểu là một điều tất yếu
Các quá trình diễn biến chẳng như nhau
Lúc giận hờn em chẳng nói một câu

Trong tình cảm dường như đang gián đoạn
Những thăng giáng làm tim anh hốt hoảng
Vội điều hòa để em lại cười tươi
Ánh mắt em lại trong sáng tuyệt vời
Và anh hiểu là em là khả dĩ
Ôi muôn thủa tình yêu là như thế
Hết dị thường ta lại thấy yêu nhau
dòng điện nào đưa anh đến bên em
cũng đi qua muôn ngàn điện trở
em có lúc thờ ơ hay mắc cỡ
hay chỉ bởi trắc trở cuộn dây

con tim anh mách bảo đâu đây
hay chỉ tại hai bờ bản cực
làm anh bực bấm nhầm nút vônga
bời vì em đã ngắt khóa K
làm lệch pha, em giận anh thật mà
có lẽ là đôi ta chưa hiểu
tình yêu là ngắt quãng hay giao thoa
nhất định là giao thoa điều hòa

còn em là vận tốc đó đâu xa
để anh là lam đa bước sóng
ôi khó thay khi bước sóng đa chiều
phân cách nào ngăn cản trái tim yêu

nó như là tia rơnghen bắn phá
nếu em là năng lượng hạt anpha
anh xin là bêta đứng đợi
còn em là tia tới song song
thì anh mong được làm chùm hội tụ

bao chu kì bao bước sóng tình yêu
để trong anh còn nhiều nguồn phát
dịch chuyển nào tan nát lực li tâm
cho sóng âm truyền tới đến không mờ
và tình chúng mình mãi bền như Lí Cơ
“Trái tim anh đang dao động điều hòa
Khi em đến bỗng lệch pha dao động
Mái tóc em tóa từ trường rất rộng
Làm cho anh biên độ bỗng tăng nhanh
Ánh mắt em những tia sáng lonh lanh
Như lăng kính có bảy màu rực rỡ
Anh yêu em qua từng hơi thở
Sao ngọt ngào như tiếng vọng của âm thoa
Môi em cười tựa những cánh hoa
Làm dao động sóng lòng trên mặt nước
Chợt một buổi trên đường em nhẹ bước
Chuyển động đều theo làn gió thoảng qua
Đứng cách em một bước sóng lam-đa
Sao anh thấy tim mình như tỏa nhiệt
Từ sâu thẳm tâm hồn anh đã biết
Hai trái tim đang dao động cùng pha".

Tình yêu trong môn vật lý ,hoá
Khi tôi nói em đừng " phãn ứng "
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giãi" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " cũa em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi " đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẽ fãi lên men
Bỡi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khỗ tim tôi vì nức rạn
Nên vội thay " cường độ" cũa tình yêu
Giãi thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không fát biễu 1 đôi lời " cãm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khão sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẵng kễ gì quy ước
Không kễ gì " áp lu*c" cũa riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trã" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm ái
Khi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá " .

Chưa yêu em anh có năng lượng nghỉ
Yêu em rồi độ hụt khối mất đi
Nhưng em ơi năng lượng bảo toàn
Tổng của chúng như ban đầu không đổi.

Gặp được em là lòng anh nóng hổi
Đạn là em đã bắn trúng bia anh
Ôi tình yêu như sức mạnh hạt nhân
Phá vỡ tim anh nhưng trọn đời chung thủy

Ôi tình yêu sức mạnh thần kỳ
Đến tự nhiên như chu kỳ phóng xạ
Chưa gặp em là lòng anh phân rã
Chờ một ngày mất đôi hạt anpha <!-- / message --><!-- sig -->
THƠ TÌNH DÂN TỰ NHIÊN

Nếu anh là axit
Em nguyện làm bazơ
Để phản ứng trung hoà
Cần thêm chút tình ta xúc tác!
Anh ơi anh có nhớ
Lời anh nói năm nao
Trên bãi cỏ rì rào:
Trái đất hút vạn lần mạnh mẽ
Không bằng em một lực hấp dẫn lạ kỳ
Đi bên anh năm ấy
Em như tựa chín tầng mây
Dòng điện nhỏ xuyên trái tim dày
Anh dẫn em bay lượn suốt những ngàythơ ấu


Đôi mắt anh nhìn em đắm đuối
Một bầu trời nội tiếp góc alpha
Trái tim anh dao động điều hoà
Với tần số và chu kỳ tăng gấp bội
Nhịp đập nhanh đập cùng vật lý
Cùng toán hoá sinh nữa anh ơi!
Mặt phẳng nghiêng anh để đâu rồi
Còn thuyết tương đối của Anhxtanh nữa

Anh để ở đâu trong khoảng tình này
Khoảng tình vật lý mới trao tay
Hệ thống tuần hoàn của Mendeleev
Và Dacuyn với định luật di truyền

Bàn tay em lạnh lùng không ma sát
Lúc tiễn đưa đâu biết yêu anh nhiều
Đi bên anh không một lần bối rối
Bởi vì em một cô bé thơ ngây
Em yêu anh rất mực chân thành
Yêu lý yêu hoá hai phần bằng nhau
Nhớ anh thức suốt đêm thâu
Nhớ ngày hội ngộ tình đầu chưa phai
Nhớ Newton nhớ Faraday
Nhớ công thức nhớ tĩnh điện nhớ ngày anh đi
Điện trường sao không ngăn nỗi chia ly
Trục đẳng phương đứng đó lầm lỳ với ai
Điện tích sao lại phân hai
Một hút một đẩy ai ra ai vào
Viet đang ở trên cao
Ngó xuống phương trình còn bao rắc rối
Em chập chững bước trong bóng tối
Bỗng bừng lên ánh sáng yêu đời

Anh đã chắp cho em bao mơ ước
Trên đường đời tiến bước lamđa
Tình ta như phản ứng trung hoà
Oxi hoá ngay cả vàng nguyên chất
Đâu như hai đường thẳng trong đời
Gặp nhau một lần rồi mãi chia đôi
Tình ta mãi đẹp như đời vẫn thế
Trái đất vẫn quay trên qũy đạo này

Chút tình vương vấn cỏ cây
Tả làm sao được phút giây đợi chờ
Càng nhìn lại càng thẫn thờ
Phương trình trạng thái đó giờ vẫn hay
Định luật bảo toàn trao tay
Anh với em đó có ngày đoàn viên
Halogen gặp nước tác dụng liền
Kim loại kiềm thổ vốn tên cường hùng
Lớp 11 giới hạn không trung
12 toán đó tích phân đạo hàm
Tình đầu ta đã sẵn sàng
Tiến bước cùng lý tiến cùng tình yêu!
=================================
Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng

ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt

Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm

Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ

Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện

Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cấu
******** The end ********


003

Nếu anh là Trái Đất
Em hãy là Mặt Trăng
Nếu em là hạt nhân
Anh sẽ làm điện tử

Nếu em là điện tử
Anh _Điện thế rất cao
Để dòng diện qua mau
Đưa tình đi muôn hướng

Nếu em là ánh sáng
Anh là pin Mặt Trời
Anh đón em khắp nơi
Dâng cho đời năng lượng

Em _Đại lượng vô hướng
Anh _Đại lượng véc tơ
Bình phương anh ngẫn ngơ
Hai chúng mình là một

Sét tình anh đột ngột
Tình em cột thu lôi
Và những trận mưa rơi
Êm đềm trong dịu mát

Còn nếu em là sắt
Anh sẽ là nam châm
Để chúng mình gần hơn
Trong lực từ thương nhớ

Em ngôi sao nào đó
Giữa thiên hà xa xôi
Kính thiên văn muôn nơi
Anh dõi nhìn em đó

Vũ trụ bao la thế
Nhưng có nghĩa gì đâu
Khi người ta yêu nhau
Mọi cái đều có thể …
***** ---- *****




004

Thầm gọi tên em quay lưng phản xạ
Trước mắt ta bao lượng tử cuộc đời
lực hạt nhân sao lại nỡ tách rời
Để đôi tim ta buông rơi quỹ đạo.
Nhìn sao băng lung linh ngàn ảnh ảo
Ẩn phương trình của virus tình yêu
Hoa ngọc lan bao bước sóng thủy triều
Bờ còn xa đứng quay chiều dao động.
Gần quang tâm nhưng không thể đồng quy
Tuy giao thoa nhưng ta lại phân kì
Nỡ vì sao em xa rời tiêu điểm
Dẫu biết mình còn năng suất phân li.
******** The end ********


Gương phẳng

Buổi đầu nhìn em qua "gương phẳng"
"Mối tương quan" đã "chuyển động" lòng tôi
"Đối diện" nhau trong "ánh sáng" mặt trời
"Góc tọa độ" cuộc đời thôi xa lạ ...
Từ "trục phụ" dịu dàng lên "trục chính"
Gót giai nhân mờ "thấu kính phân kỳ"
"Vạn hoa" nằm trên mỗi bước em đi
Xin "điều tiết" tình yêu thành "hằng số".
Yêu là gì tôi xin định nghĩa
Yêu chính là tình cảm có chiều cao
Hai tâm hồn đồng dạng sẽ yêu nhau
Và từ đó suy ra định lý
Đường nối tiếp khi tình yêu chung thủy
Yêu dối lừa khi hai kẻ phụ nhau
Người trung trực sẽ chịu khổ đau
Tình đổ vỡ khi chia đường phân giác
Không cắt nhau và chẳng gần nhau được
Bởi những điều quy ước trong ta
Tình yêu như nét vẽ com-pa
Bám ở tâm không đi tìm bán kính
Tâm đứng yên mà hồn ta vô định
Biết bao là tiếp tuyến quanh ta
******** The end ********
Tôi và em

Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng

ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt

Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm

Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ

Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện

Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cắu

Em lặng thầm ngắt một nhánh cỏ xanh
Chú dế vô tâm thôi không còn hát nữa
Ai đó vô tâm vẫn đi về ngang cửa
Mây vô tâm nên gió mãi đi tìm

Đá vô tâm nên đá cứ lặng im
Nước vô tâm suốt đời bào mòn đá
Cây vô tâm vẫn bốn mùa thay lá
Em vô tâm nên anh mãi đứng chờ

Biển vô tâm để thuyền mãi bơ vơ
Đời vô tâm để làm rơi nước mắt
Hoa vô tâm nên nở tàn lay lắt
Đêm tối vô tâm nên ánh sáng ùa về

Anh vô tâm nên cứ mãi ngô nghê
Đến vô tâm hoá thân mình như đá
Một chút vô tâm thấy đời mình xa lạ
Chút nữa vô tâm nên lặng lẽ kiếm tìm.
Ừ, yêu đương đâu phải là tội lỗi,
là chết ở trong lòng một ít mất rồi
và cuộc đời dường như phơi phới
khi tôi ngồi nhớ mặt người yêu tôi!

Nàng của tôi có cặp mắt đen huyền
mọi sự đời khúc xạ vào trong ấy
và khi mơ tôi không thể thức dậy
vì ánh mắt nàng như dòng thác photon

Và môi nàng chín mọng những phonon
những làn sóng nhẹ nhàng uốn lượn
vá khi sóng có biên độ cực đại
nàng phát những âm thanh mười mấy db

Tôi không rõ nàng nặng bao nhiêu cân
mà chỉ biết ngoài 60 có lẻ
và không gian xung quanh nàng có lẽ
đã uốn cong nên hút cả tôi vào

Trái tim nàng tần số quá cao
trái tim tôi dao động cưỡng bức
và ở đây sóng điện từ bát lực
trái tim nàng hấp dẫn trái tim tôi

Nàng gọi tôi là kẻ dở hơi
"Ôi sư tử Hà Đông" tôi khẽ
nhưng dù sao cũng ko nên gọi thế
mà gọi là :Sư tử Hà nội của lòng tôi
********* The end **********




Tinh vân

Anh bảo rằng anh là tinh vân
Là đám bụi khí, sao mờ ảo!
Như cuộc đời anh
Mờ ảo khôn cùng!

Anh bảo anh là hố đen
Với chiếc túi tham lam
Giữ lấy cho mình
Những gì có thể
Như nam châm vĩ đại
Hút cả tình em!

Anh bảo anh là vụ nổ sao
Vỡ òa vào vũ trụ
Như tình anh
Dành cho em!

Em ơi!
Dẫu là sao, là khí hay là mây
Dẫu cho vũ trụ kia có vỡ tan hay hòa làm một
Anh vẫn mãi là anh
Với mối tình đẹp nhất
Dành cho em!
******** The end *********

1.
Xin đừng nhìn vào thấu kính phân kỳ
Để suốt đời chỉ nhìn thấy ảnh ảo
Để hình ảnh của mình được phác thảo
Không là thật, dù cho rất đúng chiều



Cũng đừng nhìn gần hơn mặt phẳng tiêu
Dù thấu kính hội tụ cũng không cho ảnh thật
Mà hãy nhìn từ một điểm xa nhất
Để thấy mình nhỏ bé, để vươn lên

Dù bất cứ lúc nào cũng không quên
Mình là điểm sáng trên mặt trời rộng lớn
Để không ảo tưởng về mình quá trơn


Tình Vật Lý không là môn cơ học,
Vì làm sao vĩnh cửu hóa động cơ ?
Nếu tình yêu một ánh sáng nên thơ
Tình yêu ấy cũng chỉ là tương đối !

3.
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giãi" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " cũa em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi " đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẽ fãi lên men
Bỡi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khỗ tim tôi vì nức rạn
Nên vội thay " cường độ" cũa tình yêu
Giãi thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không fát biễu 1 đôi lời " cãm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khão sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẵng kễ gì quy ước
Không kễ gì " áp lu*c" cũa riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trã" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm ái
Khi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em

Nếu bạn là nhà vật lí thiên văn

dc thả hồn lên bầu trời sâu thẳm

bạn sẽ thấy con ngưòi thật nhỏ bé

trước thiên nhiên trước vũ trụ bao la



Còn nếu bạn nghiên cứu vè ánh sáng

thì chắc rằng bạn sẽ thấy cầu vồng

dải cầu vồng lung linh và huyền ảo

thú vị hơn nó do bạn tạo ra



hay nếu bạn thích tìm hiểu vật chất

để biết rằng chúng tạo thanh từ đâu

bạn sẽ rất bất ngờ khi dc biết

Cái nhỏ nhất vẫn còn cái nhỏ hơn



Các nhà thơ luôn tìm sự vĩnh cửu

Coi tình yêu là một thứ vĩnh hằng

Nhưng vật lí chỉ coi là tương đối

Và tình kia cũng chỉ tương đối thôi



Ai dám bảo rằng vật lý khô khan

đối với tôi vật lý lãng mạn nhất

Học vật lý tôi hiểu dc nhiều thứ

Cho bản thân tôi và cuộc sống của tôi



Nếu anh là Trái Đất

Em hãy là Mặt Trăng

Nếu em là hạt nhân

Anh sẽ làm điện tử



Nếu em là điện tử

Anh _Điện thế rất cao

Để dòng diện qua mau

Đưa tình đi muôn hướng



Nếu em là ánh sáng

Anh là pin Mặt Trời

Anh đón em khắp nơi

Dâng cho đời năng lượng



Em _Đại lượng vô hướng

Anh _Đại lượng véc tơ

Bình phương anh ngẫn ngơ

Hai chúng mình là một



Sét tình anh đột ngột

Tình em cột thu lôi

Và những trận mưa rơi

Êm đềm trong dịu mát



Còn nếu em là sắt

Anh sẽ là nam châm

Để chúng mình gần hơn

Trong lực từ thương nhớ



Em ngôi sao nào đó

Giữa thiên hà xa xôi

Kính thiên văn muôn nơi

Anh dõi nhìn em đó



Vũ trụ bao la thế

Nhưng có nghĩa gì đâu

Khi người ta yêu nhau

Mọi cái đều có thể..............



Tôi và em


Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng

ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt

Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm

Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ

Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện

Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cắu



Em lặng thầm ngắt một nhánh cỏ xanh
Chú dế vô tâm thôi không còn hát nữa
Ai đó vô tâm vẫn đi về ngang cửa
Mây vô tâm nên gió mãi đi tìm

Đá vô tâm nên đá cứ lặng im
Nước vô tâm suốt đời bào mòn đá
Cây vô tâm vẫn bốn mùa thay lá
Em vô tâm nên anh mãi đứng chờ

Biển vô tâm để thuyền mãi bơ vơ
Đời vô tâm để làm rơi nước mắt
Hoa vô tâm nên nở tàn lay lắt
Đêm tối vô tâm nên ánh sáng ùa về

Anh vô tâm nên cứ mãi ngô nghê
Đến vô tâm hoá thân mình như đá
Một chút vô tâm thấy đời mình xa lạ
Chút nữa vô tâm nên lặng lẽ kiếm tìm.

Thấu kính

Xin đừng nhìn vào thấu kính phân kỳ
Để suốt đời chỉ nhìn thấy ảnh ảo
Để hình ảnh của mình được phác thảo
Không là thật, dù cho rất đúng chiều

Cũng đừng nhìn gần hơn mặt phẳng tiêu
Dù thấu kính hội tụ cũng không cho ảnh thật
Mà hãy nhìn từ một điểm xa nhất
Để thấy mình nhỏ bé, để vươn lên

Dù bất cứ lúc nào cũng không quên
Mình là điểm sáng trên mặt trời rộng lớn
Để không ảo tưởng về mình quá trơn
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tình Vật Lý không là môn cơ học,
Vì làm sao vĩnh cửu hóa động cơ ?
Nếu tình yêu một ánh sáng nên thơ
Tình yêu ấy cũng chỉ là tương đối !
Ừ, yêu đương đâu phải là tội lỗi,
là chết ở trong lòng một ít mất rồi
và cuộc đời dường như phơi phới
khi tôi ngồi nhớ mặt người yêu tôi!

Nàng của tôi có cặp mắt đen huyền
mọi sự đời khúc xạ vào trong ấy
và khi mơ tôi không thể thức dậy
vì ánh mắt nàng như dòng thác photon

Và môi nàng chín mọng những phonon
những làn sóng nhẹ nhàng uốn lượn
vá khi sóng có biên độ cực đại
nàng phát những âm thanh mười mấy db

Tôi không rõ nàng nặng bao nhiêu cân
mà chỉ biết ngoài 60 có lẻ
và không gian xung quanh nàng có lẽ
đã uốn cong nên hút cả tôi vào

Trái tim nàng tần số quá cao
trái tim tôi dao động cưỡng bức
và ở đây sóng điện từ bát lực
trái tim nàng hấp dẫn trái tim tôi

Nàng gọi tôi là kẻ dở hơi
"Ôi sư tử Hà Đông" tôi khẽ
nhưng dù sao cũng ko nên gọi thế
mà gọi là :Sư tử Hà nội của lòng tôi
Từ buổi đầu nhìn em qua "gương phẳng"
"Mối tương quan" đã "chuyển động" lòng tôi
"Đối diện" nhau trong "ánh sáng" mặt trời
"Góc tọa độ" cuộc đời thôi xa lạ ...
Từ "trục phụ" dịu dàng lên "trục chính"
Gót giai nhân mờ "thấu kính phân kỳ"
"Vạn hoa" nằm trên mỗi bước em đi
Xin "điều tiết" tình yêu thành "hằng số"



Anh gặp em cảm ứng một tình yêu.
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ.
Anh bối rối lao vào trường điện lực.
Tìm quang hình chinh phục trái tim em.
Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.
Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.
Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.
Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.
Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau.
Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh.
Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính.
Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương.
Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương.
Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối.
Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi.
Dang dở hoài một định luật tình yêu.
Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều.
Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố.
Vẽ hình em với muôn màu quanh phố.
Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô.
Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng.
Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng.
Điện trở lớn thì phương trình không dao động.
Em mãi là nguồn sáng của đời anh.

Tình yêu trong môn vật lý ,hoá Khi tôi nói em đừng " phãn ứng "
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giãi" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " cũa em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi " đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẽ fãi lên men
Bỡi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khỗ tim tôi vì nức rạn
Nên vội thay " cường độ" cũa tình yêu
Giãi thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không fát biễu 1 đôi lời " cãm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khão sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẵng kễ gì quy ước
Không kễ gì " áp lu*c" cũa riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trã" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm ái
Khi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá " .
Thơ tình vật lí

buổi đầu nhìn em qua "gương phẳng"
"Mối tương quan" đã "chuyển động" lòng tôi
"Đối diện" nhau trong "ánh sáng" mặt trời
"Góc tọa độ" cuộc đời thôi xa lạ ...
Từ "trục phụ" dịu dàng lên "trục chính"
Gót giai nhân mờ "thấu kính phân kỳ"
"Vạn hoa" nằm trên mỗi bước em đi
Xin "điều tiết" tình yêu thành "hằng số".
Yêu là gì tôi xin định nghĩa
Yêu chính là tình cảm có chiều cao
Hai tâm hồn đồng dạng sẽ yêu nhau
Và từ đó suy ra định lý
Đường nối tiếp khi tình yêu chung thủy
Yêu dối lừa khi hai kẻ phụ nhau
Người trung trực sẽ chịu khổ đau
Tình đổ vỡ khi chia đường phân giác
Không cắt nhau và chẳng gần nhau được
Bởi những điều quy ước trong ta
Tình yêu như nét vẽ com-pa
Bám ở tâm không đi tìm bán kính
Tâm đứng yên mà hồn ta vô định
Biết bao là tiếp tuyến quanh ta
Nếu anh là Trái Đất

Em hãy là Mặt Trăng

Nếu em là hạt nhân

Anh sẽ làm điện tử



Nếu em là điện tử

Anh _Điện thế rất cao

Để dòng diện qua mau

Đưa tình đi muôn hướng



Nếu em là ánh sáng

Anh là pin Mặt Trời

Anh đón em khắp nơi

Dâng cho đời năng lượng



Em _Đại lượng vô hướng

Anh _Đại lượng véc tơ

Bình phương anh ngẫn ngơ

Hai chúng mình là một



Sét tình anh đột ngột

Tình em cột thu lôi

Và những trận mưa rơi

Êm đềm trong dịu mát



Còn nếu em là sắt

Anh sẽ là nam châm

Để chúng mình gần hơn

Trong lực từ thương nhớ



Em ngôi sao nào đó

Giữa thiên hà xa xôi

Kính thiên văn muôn nơi

Anh dõi nhìn em đó



Vũ trụ bao la thế

Nhưng có nghĩa gì đâu

Khi người ta yêu nhau

Mọi cái đều có thể............
1.
Xin đừng nhìn vào thấu kính phân kỳ
Để suốt đời chỉ nhìn thấy ảnh ảo
Để hình ảnh của mình được phác thảo
Không là thật, dù cho rất đúng chiều

Cũng đừng nhìn gần hơn mặt phẳng tiêu
Dù thấu kính hội tụ cũng không cho ảnh thật
Mà hãy nhìn từ một điểm xa nhất
Để thấy mình nhỏ bé, để vươn lên

Dù bất cứ lúc nào cũng không quên
Mình là điểm sáng trên mặt trời rộng lớn
Để không ảo tưởng về mình quá trơn

2.
Tình Vật Lý không là môn cơ học,
Vì làm sao vĩnh cửu hóa động cơ ?
Nếu tình yêu một ánh sáng nên thơ
Tình yêu ấy cũng chỉ là tương đối !

3.
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giãi" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " cũa em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi " đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẽ fãi lên men
Bỡi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khỗ tim tôi vì nức rạn
Nên vội thay " cường độ" cũa tình yêu
Giãi thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không fát biễu 1 đôi lời " cãm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khão sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẵng kễ gì quy ước
Không kễ gì " áp lu*c" cũa riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trã" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm ái
Khi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá "
4.
Anh gặp em cảm ứng một tình yêu.
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ.
Anh bối rối lao vào trường điện lực.
Tìm quang hình chinh phục trái tim em.
Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.
Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.
Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.
Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.
Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau.
Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh.
Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính.
Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương.
Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương.
Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối.
Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi.
Dang dở hoài một định luật tình yêu.
Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều.
Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố.
Vẽ hình em với muôn màu quanh phố.
Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô.
Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng.
Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng.
Điện trở lớn thì phương trình không dao động.
Em mãi là nguồn sáng của đời anh.



http://diendankienthuc.net/diendan/bai-viet-chuyen-de-vat-ly/63193-tho-tinh-vat-ly.html
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
phannguyenquoctu
Admin


Tổng số bài gửi : 814
Join date : 19/10/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ tình vật lý......   Fri Apr 06, 2012 10:59 pm

5.

Anh yêu em trong tình yêu vật lí
Cái nhìn đầu hai ý nghĩ giao thoa
Những nỗi buồn là cực tiểu khi xa
Và cực đại niềm vui khi em đến
Lực hấp dẫn làm hai ta yêu mến
Từ mỗi người nay đã trở thành đôi
Quá yêu em nên anh nghĩ xa xôi
Từ xa tít về tận dương vô cực
Dẫu tình mình trải qua nhiều thách thức
Nhưng tình anh cũng sẽ bảo toàn
Trái tim anh nếu em lấy đạo hàm
Chắc chắn kết quả sẽ bằng không
Nếu như em vẫn chưa thấy hài lòng
Thì em hãy nhìn em bằng tia X
Anh yêu em hơn mọi lời giải thích
Thực nghiệm rồi minh chứng trái tim anh
Khi bên em thời gian ngỡ quá nhanh
Như chậm lại khi chúng mình xa cách
Nỗi nhớ em là một hàm khả tích
Đối số là những kỉ niệm bên nhau
Cho dù em có ở tận nơi đâu
Thì tín hiệu anh cũng luôn nhận được
Phản hồi dương là những lời hẹn ước
Thủa ban đầu đã cộng hưởng con tim
Cõi lòng em là định luật khó tìm
Dày công sức của bao chàng nghiên cứu
Sự khó hiểu là một điều tất yếu
Các quá trình diễn biến chẳng như nhau
Lúc giận hờn em chẳng nói một câu
Trong tình cảm dường như đang dán đoạn
Những thăng trầm làm tim anh hốt hoảng
Vội điều hòa để em lại cười tươi
Ánh mắt em lại trong sáng tuyệt vời
Và anh hiểu em là khả dĩ
Ôi muôn thủa tình yêu là như thế
Hết dị thường ta lại thấy yêu nhau.

******** PILKH5 sưu tầm***********


http://diendankienthuc.net/diendan/bai-viet-chuyen-de-vat-ly/63193-tho-tinh-vat-ly.html
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Thơ tình vật lý......
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TRƯỜNG TRUNG HỌC PHỔ THÔNG NGUYỄN KHUYẾN - TP. HCM :: GÓC CHIA SẺ ĐỦ THỨ :: VĂN CHƯƠNG, CHỮ NGHĨA, TÙY BÚT, GHI CHÉP LANG THANG,...-
Chuyển đến